Bấm vào nút điều khiển nghe tắt nhạc
 

"... Tôi được gp nhà thơ Tô Thùy Yên mt ln ti Houston, hôm nhà thơ Phan Xuân Sinh ra mt cun sách Sng Vi Thi Quá Vãng. Bui trò chuyn ti nhà anh Sinh đến na đêm, trong tiếng đàn thùng ca anh Ngu Yên, ging ngâm không dt ca anh Trn Khánh Hoà, liên khúc Trn Thin Thanh do anh Đỗ Xuân Quang từ Atlanta bt nhp. Anh Trn Hoài Thư, Trn Phù Thế, Lương Thư Trung, Hoàng Đnh Nam, Trà Nguyn… có c, mi người mi vẻ ngây thơ trong đôi mt già nua bt lun. Mt đêm thơ nhc sẽ còn hoài trong ký c nhng người dính líu ti con chữ ở hi ngoi.

Ngoài hiên, nhà thơ Tô Thùy Yên trò chuyn cùng tôi và Đinh Yên Tho như nhng người quen gp li. Dù chỉ gp ln đu, trong chữ Duyên” ca Pht mà thành ln cn ti hôm nay. Ngi đc li bài thơ Ta v” trong tiết tháng Tư, nơi sân sau nhà vng. Chút gió Xuân nng nàn nhà bên ct c. Gic mơ chiu, người nông dân chỉ mong được "về quê vỡ đt, tháng tư đi tu trâu bò, để ta tiếp tc làm mùa tháng năm"…". (trích từ bài viết "Ta Về" của tác giả Phan)

Đó là đoản văn của anh bạn Phan (Vỉa Hè) của tôi viết ngay sau lần đầu gặp được nhà thơ Tô Thùy Yên chừng đâu 10 năm trước. Còn tôi thì trước đó gặp ông đã vài lần, tại Dallas và cả Houston, Texas. Lần đầu tại đám cưới thứ nam của nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp cũng gần 20 năm trước, có đông đúc văn nghệ sĩ về tham dự khá chân tình. Vừa tiệc đám cưới lại xem như cuộc họp mặt các văn nghệ sĩ bay về bởi sự quý mến nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp. Tôi dẫn chương trình nên có khách quen đến đề nghị rằng, bên dưới nghe có nhà thơ Tô Thùy Yên hiện diện, hãy mời ông lên nói vài điều cho mọi người biết mặt. Ông lên sân khấu theo lời mời. Nhưng nói rất ít, hầu như chỉ chào hơn là nói điều gì đó, tôi còn nhớ vậy. Cả vài lần sau gặp lại, ông cũng chỉ là người trầm ngâm, nghe nhiều hơn nói. Chỉ có lần như nhà báo Phan viết ở trên, không hiểu tại sao ông tỏ ra vui vẻ, trò chuyện rất nhiều. Giữa buổi tiệc, tôi hỏi ông, "Anh kể về bài thơ Chiều Trên Phá Tam Giang đã viết như thế nào?". Như nhiều bài thơ khác của ông, đúng hơn là những trường thi hàng trăm câu của ông, "Chiều trên Phá Tam Giang" là một trong những trường thi mang tầm vóc lớn lao về cuộc chiến khốc liệt trên quê hương Việt Nam. Ông cật vấn lịch sử và chiến tranh bằng cái nhìn nhân bản trong tình dân tộc, lồng thêm thân phận con người và tình yêu tuổi trẻ giữa chiến tranh.

Ông kể đó là một ngày của mùa Hè đỏ lửa năm 1972, ông bay theo tướng Bùi Thế Lân, vị Tư Lịnh Thuỷ Quân Lục Chiến để thị sát chiến trường, trong vai trò một ký giả báo chí. Từ trực thăng nhìn xuống phá Tam Giang, hình ảnh một vị Thiếu Tá đứng giữa gió lộng, mênh mông nước trời phía dưới đã tạo cho ông một cảm xúc mãnh liệt về thân thận nhỏ bé của con người trong chiến tranh, trong không gian điêu tàn của vòng vây tử thần . Thế rồi bài thơ ra đời. Tôi đọc lại, quả thật là vậy.

"Chiếc trc thăng bay là mt nước,
Như cơn mng nhanh,
Phá Tam Giang, Phá Tam Giang,
Bờ bãi hn mang, dòng bát ngát,
Cát hôn mê, nước mit mài trôi,
Ngó xung cm thương người lỡ bước
Tri nước mông mênh, thân nhỏ nhoi..." (*) 
 
Ông tiếp, ông muốn viết bài trường thi làm ba phần, về người lính trẻ Việt Nam Cộng Hòa, về người chiến binh Bắc Việt và sự cứu rỗi của tình yêu trước sự mong manh của phận người trong thời chiến. Thế là bài thơ ra đời như chúng ta đã đọc. Là người lính, một Thiếu Tá Tâm Lý Chiến, nhưng cũng là người nghệ sĩ, ông nhìn cuộc chiến đang diễn ra như một cuộc chiến ủy nhiệm huynh đệ tương tàn mà cả hai bên đều là nạn nhân của lịch sử. Cái nhìn cảm thông, độ lượng đến cả kẻ địch quân bị dẫn dụ chuyện "sinh Bắc tử Nam".
 
"Ta thương ta yếu hèn,
Ta thương ngươi khờ kho
Nên cả hai cùng cam phn quay cung
Nên cả hai cùng mc đường lch s
Cùng mê sa mt con đĩ thp thành
Chiu trên PháTam Giang rn ràng tiếng chiến trn
Chiu trên PháTam Giang im lìm âm cm thông..."

 

Dường như đó là một đêm mưa. Cả ba chúng tôi ra hiên trước hút thuốc như Phan kể. Ông châm thuốc rồi nở nụ cười khoan thai, quay sang tôi: "Sao em không hỏi về cô gái trong bài thơ?". Tôi cười chống chế, "em muốn nghe về cả bài thơ trước". Ông kể đó là mối tình với một thiếu nữ xinh đẹp, nhà có cửa tiệm trong thương xá Tam Đa. Ông đem cuộc tình của mình viết thành cuộc tình của người lính sống chết nơi tuyến đầu, nhớ về người yêu như sự một hy vọng và cứu rỗi, tìm sự bình an ở một nơi xa xôi, trong khi người yêu là cô sinh viên bé nhỏ tuổi đôi mươi luôn canh cánh nỗi lo sợ ly biệt, mất mát.

“Chiu trên pháTam Giang
Anh sc nhớ em
Nhớ bt tn.
Anh yêu em, yêu nui tui hai mươi,
Coi chuyn đó như ln đi tuyt tích
Trong nước tri lãng đãng nghìn trùng,
Không nghe thy cả tiếng mình đc thoi…”


“Nghĩ ti anh, nghĩ ti anh,
Cơn nghĩ ti không sao cm giữ ni
Như dòng lệ nào bt giác rơi tuôn.
Nghĩ ti, nghĩ ti mt điu hệ trng vô cùng
Ca chiến tranh mà em không biết rõ.
Nghĩ ti, nghĩ ti mt điu hệ trng vô cùng
Mt điu em sợ phi nghĩ ti…”
 

Nhật Trường Trần Thiện Thanh đã chọn và viết lại thành ca khúc "Chiều Trên PháTam Giang" cho đoạn thơ tình yêu này, nhưng ông bảo đó không phải tứ thơ ông hài lòng nhất. Tôi bảo, ít ra nó đã mang một phần bài thơ đến với đại chúng. Ông gật đầu. Tôi không rõ ông gật đầu đồng ý hay về điều gì đó đang suy tưởng trong đầu.

Có lẽ tôi không phải là người đầu tiên hỏi ông về bài thơ và cũng có thể ông chẳng phải mẫu người dễ dàng kể lại câu chuyện tương tự ở mọi nơi. Tôi không chắc. Nhưng tôi nghĩ một con người lặng lẽ trong lời nói và ngạo mạn trong tư tưởng như ông có lẽ không cần những lý giải, phụ chú khi trở về với nơi bình yên khởi đầu. Bởi ông từng bảo rằng, làm người sao như cánh chim bay qua bầu trời, chẳng để lại dấu vết gì. Đó là cảm thức đời sống của riêng ông. Còn với chúng ta, có là cánh chim bay qua thì ông vẫn để lại những vệt dài hơn những bài thơ, bản nhạc của mình. Bởi chúng là những chứng nhân bi hùng và ngậm ngùi của một giai đoạn lịch sử dân tộc.

(22/05/2019)

Dallas, Texas

(*) Trích từ bài thơ "Chiu Trên Phá Tam Giang"

 

Đinh Yên Thảo

Riêng cho VOA