Thuở ấy, trời ơi tôi nhát quá!
Thư tình viết sẵn - chẳng dám trao
Chỉ sợ em quay lưng, ngoảnh mặt
- Rồi mình phải ăn nói làm sao!?!
 
Thuở ấy, trời ơi tôi lãng nhách!
Theo em về một quảng đường xa
Cấm cúi mà đi – không dám nói
Hối tiếc khi em đến cổng nhà…
 
Thuở ấy, trời ơi tôi khờ quá!
Tôi ngồi cuối lớp để đợi chờ,
Em trên đầu lớp quay đầu lại,
Dù chỉ một lần – thỏa ước mơ.
 
Thuở ấy, trời ơi tôi tệ quá!
Cùng với em tưới nước, bón phân.
Giờ nông trại, tôi em một đội,
Muốn phụ em lòng cứ phân vân!?
 
Thuở ấy, trời ơi ngây thơ quá !
Chỉ biết yêu và chỉ đợi chờ,
Không nói làm sao em hiểu được!
Đối diện cùng em - chỉ ngẩn ngơ.
 
Thuở ấy, trời ơi tôi dại quá
Tình đầu ai cũng biết dở dang
Rồi đến một ngày con tim vở
Người ta hờ hửng bước sang ngang!
 
Thuở ấy… thời gian qua quá mau!
Gặp nhau không cất nỗi câu chào.
Bây giờ hối tiếc thì thôi đã,
Tình lỡ duyên rồi - hẹn kiếp sau!!!
 
Phạm Văn Thế (MS2)