MƯA...
 
Cơn mưa nào... chiều nay... trên phố nhỏ...
Đưa tôi về, mưa thưở ấy... ngày xưa
Mưa ngày xưa, ướt đẫm lá sân trường
Ướt tóc ai... cho lòng ai... ngơ ngẩn
 
Tràm nghiêng mình, bông vàng rơi rải rác
Trước hành lang, nơi các bạn hay ngồi
Tôi nhút nhát, nên chẳng nói thành lời
Khi vô tình... em ngang qua... lối ấy...
 
Ơi... nhớ quá! Giờ thực hành nông trại
Bắp non tơ, anh ánh sắc râu hồng
Vỏ bắp xanh, nép thẹn thùng bên lá
Xào xạc nghiêng... theo gió... khẽ ru thầm
 
Thầy Cô tôi... trải qua... bao tháng năm
Tóc bạc dần... theo mỗi mùa... phượng thắm
Bạn bè tôi... xa nhau... từ lâu lắm...
Lúc chạnh lòng... có nhớ... những cái tên
 
Em ngày xưa... giờ biết... nhớ hay quên?
Khi lặng thầm, nhìn mưa giăng khung cửa
Tôi bây giờ... lang thang... tìm một nửa
Ký ức xưa... trong giấc mộng... đêm về...
 
Vương Kim Phụng K5/CN2
 
 
NẮNG…
 
Nắng thả nhẹ tơ trời trên phố Búng
Quốc lộ nào miền ký ức thân quen
Nắng ngày xưa… qua lối nhỏ nhà em
Ngày hai buổi, lộ 13, tan trường, ai theo ai… đếm bước
 
Cổng trường đó, hàng xoài nghiêng mình trong nắng nhạt
Cặp chếch trong tay trên lối nhỏ thân quen
Dãy lớp học, hàng cây tràm rũ mình nghiêng đón gió
Nhớ làm sao những kỷ niệm miên man…
 
Lưng ướt đẫm mồ hôi, tay phồng cuốc rộp
Cho mầm non vươn mãi dưới trời xanh
Cho mai sau tuổi trẻ của tụi mình
Bỗng… chợt liếc… hình như… ai bối rối…
 
Từng bài giảng, Thầy Cô truyền kiến thức
Bụi phấn nào… làm bạc mái tóc xanh
Ghế đá buồn hiu, tiễn người đi không trở lại
Lớp học bây giờ thiếu vắng một vài anh
 
Để từ đó… tụi mình nghìn trùng xa cách
Nhớ hay quên… từng sợi nắng hanh vàng
Sợi nhớ sợi thương gởi về ai một nửa
Một nửa thôi… trong ký ức chập chờn…
 
Hai Râu NLSBD