Sài Gòn hơn ba trăm năm xây dựng, chưa bao giờ vắng bặt bước chân đi. Sài Gòn của những mùa thi, những mối tình học trò vừa chớm nở, của những ly chanh đường, những ly nước mía ngọt Viễn Đông, những buổi cơm tay cầm vội vã.

Sài Gòn bỗng dưng vắng lặng, từng con đường, góc phố, từng con hẻm nhỏ mênh mông chạy dài hun hút.

Sài Gòn còn đâu nữa những tà áo trắng lúc tan trường về. Những đại lộ giờ đây vắng hoe không một bóng người. Sài Gòn của những lần chờ đợi ai đó trước cổng trường giờ tan học.

Sài Gòn còn đâu nữa những chiều nhạt nắng. Những cơn mưa chợt đến, chợt đi vừa đủ ướt.

Sài Gòn còn đâu nữa những chiều cuối tuần nắm tay nhau đi dạo phố. Những que kem lạnh, những tiếng cười khúc khích, những tà áo dài tung bay, những đôi môi xinh xinh, làn má đỏ hây hây của cô em ngày cũ.

Sài Gòn còn đâu nữa những tiếng rao của buổi trưa hè, những tiếng gõ lốc cốc về khuya, những tiếng kèn vội vàng, những dòng người tấp nập.

Sài Gòn đã mất tên từ lâu. Sài Gòn của những mái đầu đã bạc trắng theo thời gian, những ký ức của một thời xa xưa nào đó, từng con đường, từng góc phố dù nay đã đổi thay, nhưng hôm nay bỗng dưng sống lại.

Sài Gòn của những yêu thương chân thật, đùm bọc nhau trong những lúc họan nạn, của Cô Ba, Thầy Hai… cứ lấy về xài đi, hôm nào có tiền ghé lại trả cũng được.

Và Sài Gòn bỗng có tiếng thở dài trong đêm vắng: Sài Gòn ơi…

 

Hai Râu NLSBD

Mùa Thu Tháng 9-2021