Nhìn tờ lịch, ngày Valentine đến
Anh hỏi em, câu hỏi rất hay.
Vì sao Valentine chỉ có một ngày
Mà không phải là quanh năm trọn tháng?
 
Em nhìn anh lắc đầu tinh nghịch
Valentine hoài tốn kém lắm anh ơi...
Nào kẹo chô-cô-la, nào những thứ em đòi,
Lương anh có bao nhiêu mà anh hỏi.
 
Anh cười mĩm, khoan chê anh vội
Em cần gì lên danh sách cho anh.
Cứ lâu lâu mình xuống phố một lần
Em muốn gì anh cũng chìu em được.
 
Nhưng... có món lúc nào anh cũng có
Không tìm ra trên phố chợ đường xa,
Gói sẵn đây, tên em viết chữ hoa,
Để dành đó cho người anh yêu dấu.
 
Đó là những cái ôm, khi em lạnh
Những lần anh thức trắng lúc em đau,
Mang vớ đêm đêm cho em giấc ngủ sâu,
Và những tách cà phê, mời em sáng sớm.
 
Anh còn nhớ thuở hàn vi thiếu thốn
Bàn tay anh thường dơ bẩn cuối ngày,
Mỗi lần nhìn, mắt em ướt cay cay
Em thấu hiểu anh hy sinh nhiều lắm.
 
Rồi ngày qua tình mình càng đằm thắm
Từng bữa cơm mình nhường nhịn cho nhau,
Cho đến nay mái tóc đã phai màu
Hai đứa vẫn nhường nhau từng miếng ngọt.
 
Em thấy không mình là Valentine đó
Nhưng cả năm không phải chỉ một ngày.
Vì chúng mình như đôi cánh chim bay
Bao giờ cũng cần nhau từng giây phút. 
 
Hoài Hương