Ngày Hè đến…
Chiều buông cơn mưa buồn rả rích
Gió thoảng mây trôi
Chia tay nhau thổn thức buổi tan trường
Tiếng nấc chia ly, tim thắt chặt
Chiếc cổng nào khép lại sau lưng…
 
Em về nẻo xa, tung tăng tổ ấm
Tôi ngồi đây lạnh buốt nắng trưa Hè
Bên kia sông,
Hoa phượng đỏ, ve sầu ca hát
Nước lững lờ trôi,
Quốc lộ 13 vắng tiếng cười.
 
Em xa rồi…
Cuống lá khô,
Đong đưa, tiếc nuối, đợi những chờ
Con dốc cao,
Tiếng guốc ngày em qua, giờ tĩnh lặng
Thinh không nằm im, nghe trống vắng
Nắng trưa buồn ủ rủ, buồn thiu.
 
Tôi nhớ Em…
Chiều phố Búng liêu xiêu
Chiếc xe đò thì thầm, giờ ít khách
Cây đèn đường buồn, chơ vơ đứng
Quán cơm xưa, nay hiu hẩm một mình.
 
Tôi nhớ Em…
Đếm sao trời, thời gian dừng lại
Em ở đâu? Sao Hôm dẫn lối tôi về
Ánh sao tỏ ngang trời, chùng chân bước
Trời lung linh, bất tận hôn mê.
 
Tôi nhớ Em…
Mùa Hè năm trước,
Vẫn ngại ngùng, đợi đến Thu sau
Phố Búng xưa, một lần hẹn ước
Tuổi đá mòn, tôi đong giọt mưa mau…
 

Hoài Hương