Huy ơi mầy đã ra đi!
Biết rằng sinh ký tử qui chuyện thường.
NLS vẫn cứ vấn vương,
Thầy Cô, Bạn hữu tiếc thương cho mầy.
 
Từ nay yên giấc mộng dài!
Về miền miên viễn tháng ngày bình yên.
Mầy đi là hết ưu phiền.
Chỉ người ở lại mang niềm nhớ mong.
Đớn đau vợ phải xa chồng!
Đớn đau con phải nát lòng xa cha!
 
Thầy Cô, Bạn hữu gần xa
Làm sao ngăn nỗi xót xa trong lòng.
Từ nay mầy rũ bụi hồng,
Từ nay quên hết long dong trong đời!
Gọi tên mầy - thấy nghẹn lời,
Huy ơi! Thôi nhé, về nơi an bình!

 

Phạm Văn Thế (MS2)