Chiều xưa một chiều đông tàn
Đưa nhau qua bến đò ngang
Thẹn thùng em nghiêng vành nón
Vén cao vạt áo đài trang.
 
Gió chiều lay nhẹ môi hồng
Em đẹp cánh hoa vào xuân
Diễm kiều tuổi tròn mười sáu
Đỗ Quyên đang mùa khoe bông.  
 
Chiều đông nắng trải hoa vàng
Dìu nhau qua con đường làng
Dịu hiền gót ngà tha thướt
Em như tiên nữ giáng trần. 
 
Ôi vui mùa xuân huy hoàng
Bên cạnh một trang giai nhân
Đời như trải hoa lót thảm
Dặt dìu giữa chốn Thiên đàng. 
 
Sau mùa di tản đau thương
Em sang bên kia đại dương
Cùng chung gia đình đoàn tụ 
Thôi đành biền biệt tha phương.
 
Từ đó mùa xuân quê hương
Bến sông hoang vắng lạnh lùng
Con đò ngủ vùi bến lạnh
Thả neo suốt hạ sang đông.    
 
Khi xuân về lại phố phường
Bến xưa đò cũ không còn
Người xưa chờ hoài không thấy
Tình kia thời cũng vùi chôn.
 
Giờ thì đã biết rõ ràng
Người quên bến nước đò ngang
Không còn muốn ai nhắc nữa
Những ngày thơ dại vô vàn. 
 
Xuân này qua lại Nhị Bình
Phố mới nhộn nhịp tưng bừng
Người vui đón mùa lễ hội
Riêng ta sầu tủi nghẹn lòng.
 
Xuân xưa kề vai bóng hồng
Bầu trời hạnh phúc mênh mông
Từ khi cánh buồm di tản
Lặng thầm lạnh giá bao đông.
 
Hỏi ai về lại Phú Đông
Cho tôi nhắn gửi tất lòng
Cầu xin người đi hãy gắng 
Giữ mãi đẹp mùa xuân nồng.
 
Nguyễn Văn Bậu - CN K1 NLS BD