Làm sao níu được thời gian lại,
Để gởi về em một tiếng thương.
Bao năm ôm mối tình câm nín.
Lặng lẽ theo em đến cổng trường.
 
Phú Văn cứ mỗi chiều tan học
Đợi bước em về tôi theo sau.
Nhà trọ Cô Vàng quên sao được
Hình bóng người em thắm má đào!
 
Tôi gởi tình tôi trong quyển vở.
Là lá thơ đầu tôi trao em.
Là mối tình đầu thời tuổi ngọc,
Là thương - là nhớ - rất êm đềm.
 
Em đến với tôi từng giấc mộng.
Thật dịu dàng qua dáng kiêu sa.
Tôi, tên hầu mọn nên nào dám
Được sánh đôi cùng nàng thiên nga.
 
Em gái áo nâu thời xưa đó,
Đến bao giờ em hiểu tình tôi!?!
Cho dù níu được thời gian lại.
Tôi vẫn mất em… mất thật rồi!!!

 

Phạm Văn Thế (MS2) 

(Tâm tình của Nghĩa - MS2, xin gởi đến người xưa, CN1-K5)